Quân Hà Lan hành quân tại Bali năm 1846.
Người Hà Lan đã chinh phục người Sàn Đấu Cuộc Đời Minangkabau trên đảo Sumatra trong Chiến tranh Padri (1821–38)[15] và Chiến tranh Java (1825–30) đã kết thúc sự kháng cự đáng kể của người Java.[16] Chiến tranh Banjarmasin (1859–1863) ở đông nam Kalimantan đã kết thúc với thất liệt của Sultan nước này.[17] Sau cuộc chinh phủ phục thất liệt tại Bali vào năm 1846 và 1848, một cuộc can thiệp vào năm 1849 đã đưa miền bắc Bali vào sự kiểm rà soát của người Hà Lan. Cuộc chinh phủ phục kéo dài nhất là Chiến tranh Aceh, một cuộc xâm lược của người Hà Lan vào năm 1873 đã vấp phải sự kháng cự của du kích bản địa và cuộc chinh phục chỉ chấm dứt khi người Aceh đầu hàng vào năm 1912.[16] Rối loạn tiếp kiến thô lỗ nổ ra trên cả hai bạo động Java và Sumatra trong suốt thời đoạn còn lại của thế kỷ 19,[9] tuy nhiên, đảo Lombok đã nằm dưới quyền kiểm rà soát của người Hà Lan vào năm 1894,[18] và sự kháng phản kháng của người Batak ở miền Bắc Sumatra đã bị dập tắt vào năm 1895.[16] Đến cuối thế kỷ 19, sự cân bằng sức mạnh quân sự đã chuyển dịch về phía những người Hà Lan có trình độ công nghiệp hóa cao hơn, trên dưới cách giữa họ với các quốc gia tiền công nghiệp tại Indonesia ngày một mở rộng.[13] Các lãnh đạo quân sự và chính trị gia Hà Lan đã nói rằng họ có trách nhiệm đạo đức để áp điệu phóng những người dân Đông Ấn khỏi những kẻ cai trị bản địa, tức những kẻ áp bức nhân dân, lạc hậu huyễn hoặc không tôn trọng luật pháp quốc tế.[19]
Mặc dù rằng vẫn nổ ra các cuộc nổi loạn khác của người Indonesia, người Hà Lan đã mở mang quyền thống trị thực dân địa trực tiếp kiến trên khắp phần còn lại quần đảo từ năm 1901 đến 1910, đối với những vùng còn lại, người Hà Lan nắm quyền cai trị gián tiếp phê chuẩn phim Sàn Đấu Cuộc Đời những người thống trị bản địa.[20] Tây nam Sulawesi bị đóng chiếm vào 1905–06, hòn đảo Bali bị đã phải chịu khuất phục với các cuộc chinh phủ phục vào năm 1906 và 1908, các vương quốc độc lập khác trên đảo Maluku, Sumatra, Kalimantan, và Nusa Tenggara cũng chịu chung mệnh phận.[16][19] Những người cai trị khác như Sultan của Tidore tại Maluku, Pontianak (Kalimantan), và Palembang tại Sumatra, đã yêu cầu người Hà Lan bảo hộ để chống lại danh thiếp đằm giềng độc lập thành ra đã tránh được các cuộc chinh phủ phục quân sự của Hà Lan và có thể thương thuyết để nhận được các điều động khoản tốt hơn trong thời thuộc địa.[19] Bán đảo Đầu Chim (Tây New Guinea), đã được đưa vào quyền quản lý của người Hà Lan vào năm 1920. Lãnh thổ này sau đó trở thành một bộ phận của Cộng hòa Indonesia.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét